Top 3 tựa game dở đến mức phát hay làm người chơi không thể dứt
Làm ra được game đã khó, làm ra được game hay lại còn khó
hơn. Ngay cả những tựa game đơn giản nhất cũng cần có một nền đồ họa sáng sủa,
âm thanh dễ nghe, điều khiển trực quan và một hệ thống gameplay dù dễ tiếp cận
nhưng sâu sắc. Và sau cùng nhưng tối quan trọng, một nền tảng kĩ thuật tốt để
thắt chặt các yếu tố đó lại với nhau. Với quá nhiều mảng, phần cần để tâm đến,
có khá nhiều không gian cho các lỗi lầm xuất hiện.
Cứ hỏi bất kì nhà phát triển game nào xem, họ sẽ đều nói với
bạn một điều mà thôi: Làm game rất khó khăn.
Và rồi đôi khi, dù rất cố gắng nhưng một tựa game vẫn không
thể trở nên tử tế nổi. Không sao cả, một tựa game tồi… vẫn có thể tốt kia mà. Lỗi
game, lồng tiếng tồi có thể tạo nên những tình huống hài hước đầy ngẫu hứng,
các cơ chế gameplay sai lạc có thể mở ra những cách chơi hoàn toàn mới và một
nhóm bạn có thể tạo nên những khoảng thời gian tuyệt vời dù là với tựa game nào
đi nữa.
Và những tựa game dưới đây, dù dở, là nguồn cảm hứng vô tận
cho niềm vui của mọi người.
I/ DESERT BUS
Hầu hết các nhà thiết kế game không bao giờ cố ý làm ra những
tựa game tồi cả. Nhưng Penn và Teller thì lại như vậy, Desert Bus, như một phần
của bộ đội game Smoke and Mirrors là game thì ít mà là một trò đùa thì nhiều.
Nhiệm vụ của bạn là lái xe từ thành phố Tuscon này sang thành phố Las Vegas.
Có mỗi vậy thôi.
Đường thì thẳng, lại thông thoáng đến mức không có một chiếc
xe nào khác trên đường cả, không có thẳng cảnh, không có cảnh vật gì cả, ngoài
việc đến mỗi một trạm dừng chân thì bạn lại được thêm một điểm thưởng. Ở đời thực,
lái xe từ Tuscon sang Las Vegas bạn tốn tận 8 giờ đồng hồ và trong Desert Bus bạn
cũng tốn từng đó thời gian thậm chí hơn bởi chiếc xe bus chỉ được đi tới tối đa
là 45km/h thôi mà dù đường thẳng nhưng chiếc xe lại có xu hướng… lạng sang phải,
thành thử bạn cần phải giữ tay trên bàn lái mọi lúc.
Dù tất nhiên là game thủ bình htường chẳng mấy ai có hứng và
có kiên nhẫn để chơi tựa game này. Nhưng các streamer thì khác. Vào năm 2007,
ba streamer Morgan van Humbeck, Graham Stark và Paul Sanders quyết định chơi
Desert Bus trong một buổi online stream để xin tiền donate. Càng được donate
nhiều thì họ chơi càng lâu và cuối cùng họ nhận được ơtí 22.085 USD tiền
Donate.
Thậm chí sau này, có hẳn cả một hội nhóm từ thiện thường
niên mang tên Desert Bus for Hope chuyên chơi Desert Bus để thu tiền Donate làm
từ thiện. Có lần nhóm này được donate nhiều tới nỗi họ phải chơi tới 6 ngày rưỡi
liên tục nhưng bù lại, thu về được tới 700.000 USD cho quỹ từ thiện Child’s
Play. Có lẽ hiếm có tựa game dở nào lại… có sức hút cao đến vậy.
II/ WAITING IN LINE 3D
Waiting in Line 3D không ấn tượng vì được làm cẩn thận. Nó ấn
tượng vì các nhà làm game đã đầu nhiều trí óc làm sao để tựa game có thể… nhàm
chán hết sức có thể như vậy.
Chơi trên nền tảng trình duyệt web, Waiting in Line 3D không
có đồ họa đẹp, âm thanh hay. Chỉ có duy nhất một mẫu nhân vật, một bài hát chơi
đi chơi lại suốt cả chiều dài tựa game. Về lý thuyết, bạn có thể di chuyển và
nhảy nhót nhưng chỉ khi hàng lỗi di chuyển thẳng tắp mà thôi. Dù có bảng điểm
nhưng thựuc ra bạn chẳng thể ghi được tí điểm nào cả. Trừ mây trôi lững lờ trên
trời ra thì khung cảnh chẳng thay đổi tí tẹo nào cả.
Việc duy nhất tạo nên gameplay của Waiting in Line 3D đó là
bạn phải tự đấm vào mặt mình. Tự đấm bản thân quá nhiều sẽ khiến bạn chết và hiển
nhiên là dẫn đến Game Over nhưng nếu không đấm đủ thì bạn sẽ ngủ gật mất và
cũng dẫn đến Game Over nốt. Hiển nhiên, đó là một tựa game kinh khủng nhưng đó
là sự kinh khủng trong… tính toán. Bởi theo lời Nhà phát triển Rajeev Basu, mục
đích của anh ta là tạo ra Waiting in Line 3D nhằm tạo ra “một tựa game
làm xói mòn ý niệm rằng một tựa game là gì.” Nghĩa là một tựa game “không thể
thú vị, lôi cuốn hay vui vẻ.” Trên tinh thần đó, Waiting in Line 3D là một
thành công to lớn và quả thực đã thu hút được sự chú ý của rất nhiều người –
Nhưng vậy không có nghĩa là chúng ta sẽ chơi lại tựa game này thêm một lần nào
nữa sau khi đã trót chạm tay vào.
Xem thêm:
III/ I AM BREAD
Hệ thống điều khiển tồi thường được coi là dấu chấm hết cho
một tựa game, nhưng Bossa Studios đã biến chúng thành môt điều gì đó gần như là
nghệ thuật vậy. Tiếp nối thành công từ Surgeon Simulator 2013, buộc người chơi
phải điều khiển cả 10 ngón tay người bác sĩ phẫu thuật, một điều vốn đầy bất khả
thi. Sau khi tựa game đạt được một số thành công đáng kể, studio nối tiếp thành
công đó với I Am Bread và kết quả thật đáng kinh ngạc.
Trong I Am Bread bạn vào vai một lát bánh mì phải tìm đường
trở lại máy nướng bánh nhanh, gọn lẹ, ít chạm phải chướng ngại vật nhất có thể
để tránh bị giảm “độ ngon miệng” của chiếc bánh. Vì bản chất không chân, không
xương nên việc di chuyển lát bánh mì đó chẳng dễ dàng gì. Rất nhanh chóng bạn sẽ
nhận ra quá trình di chuyển đầy vật lộn của mình đã biến cả cái căn bếp thành một
đống hổ lốn tùm lum đầy lộn xộn.
Nhưng chưa hết, các fan nhận ra rằng với hệ thống mô phỏng vật
lý kì công của game, bạn có thể chơi trong vai một chiếc bánh mì tròn, bánh quy
phô mai hay bánh mì dài… đều được. Dù có bối cảnh kì cục, hệ thống điều khiển rắm
rối đầy khiên cưỡng nhưng trải nghiệm mà I Am Bread mang đến thì rất thú vị chứ
không mệt mỏi chút nào cả. Vì như đồng sáng lập của Bossa Studios, Henrique
Olifiers nói đó, nếu bạn thất bại thì “Đó là lỗi của bạn. Không thể là lỗi của
game được.” Bởi cũng giống như một huyền thoại khác về khoản khó chơi: Dark
Soul. Nếu thực sự chịu khó thì bạn có thể làm chủ được trò chơi dù nó có tốn lắm
thời gian đi nữa.



Nhận xét
Đăng nhận xét